10:32 19 Tháng Hai 2020
Châu Âu
URL rút ngắn
30
Theo dõi Sputnik trên

Hàng trăm máy bay, hàng ngàn tấn bom, các vụ nổ và đám cháy - 75 năm trước, vào tối ngày 13/2/1945, Không quân Hoàng gia Anh và Lực lượng Không quân Mỹ đã không kích Dresden, trận ném bom đó là một trong những vụ tấn công tàn khốc nhất trong lịch sử.

Các vụ ném bom đã tiếp tục từ ngày 13 đến ngày 15 tháng 2 năm 1945. Theo số liệu chính thức, 25 nghìn dân thường đã thiệt mạng. Dresden đã bị phá hủy, bị đốt cháy gần như hoàn toàn - các cuộc không kích đã phá hủy 80% thành phố.

Liệu đã có nhu cầu quân sự cho những vụ đánh bom ồ ạt hay không? Các vụ không kích đó có phải là tội ác chiến tranh? Vấn đề này vẫn còn đang được tranh luận. Một trong những nhân chứng của các vụ ném bom đó - cụ Christoph Adam, 90 tuổi, kể lại với Sputnik Deutschland về thành hố Dresden bị biến thành đống đổ nát.

Theo lời cụ 90 tuổi, các vụ không kích này nên được coi là một tội ác chiến tranh, chứ không phải là "cuộc trả thù" cho các tội ác chiến tranh trước đây của Đức Quốc xã.

Linde, Siegfried trong trang phục lễ hội năm 1942.
© Ảnh : Dr. Christoph Adam (privat)
Linde, Siegfried trong trang phục lễ hội năm 1942.

Lễ hội hóa trang trước vụ ném bom

Năm 1945, Christoph Adam 14 tuổi. Cùng với cha mẹ và anh trai 3 tuổi, anh sống ở Dresden. Vào đêm 14/2, Không quân Anh và Mỹ bắt đầu ném bom xuống thành phố. Vào ngày 15 tháng 2, anh đã tận mắt chứng kiến ​​đợt không kích cuối cùng.

Như thường lệ, vào buổi sáng Christoph Adam đã đến trường, sau đó đã đón những người tị nạn tại Nhà ga Trung tâm, bởi vì anh ta là thành viên của tổ chức trợ giúp những người tị nạn.

Christoph Adam (trái) cùng mẹ và anh trai Gerhard vào năm 1943 ở Dürerplatz-Bank.
© Ảnh : Dr. Christoph Adam (privat)
Christoph Adam (trái) cùng mẹ và anh trai Gerhard vào năm 1943 ở Dürerplatz-Bank.

Sau đó ở nhà, cũng như mọi năm, gia đình tổ chức lễ Fasching - lễ hội hóa trang diễn ra đồng thời với sự khởi đầu của mùa chay. Vào buổi tối mọi người trong gia đình đều đi ngủ. Bỗng nhiên giữa đêm vang lên tiếng còi báo động. Mọi người ùa xuống tầng hầm.

Cụ Adam hồi tưởng lại, “tiếng ồn khủng khiếp đã vang lên khắp mọi nơi: khi những máy bay ném bom bay qua khu phố của chúng tôi đã có tiếng gầm chói tai không thể chịu đựng được - chúng tôi chưa bao giờ chứng kiến cảnh như vậy. Gần như đồng thời, chúng tôi đã nghe tiếng bom nổ. Tầng hầm bị bao phủ bởi khói bốc, ở ngôi nhà bên cạnh bức tường sụp đổ một phần. Các bức tường trong tầng hầm rung chuyển, những mảng vữa trần bất ngờ rơi xuống, tiếng rên rỉ vang lên khắp nơi.

Vé xe điện.
© Ảnh : Dr. Christoph Adam (privat)
Vé xe điện.

Bị mắc kẹt trong lửa

Khi gia đình của Christoph Adam thoát ra khỏi "nơi ẩn náu", họ đã thấy cảnh khủng khiếp trên đường phố: lửa lớn bao trùm các ngôi nhà từ trên xuống dưới.

“Những người lính cứu hỏa đã đến đó, nhưng họ không thể làm gì mặc dù có đủ nước, các tù binh Nga đã xây dựng ở đây bể chứa nước chữa cháy. Lính cứu hỏa chỉ đơn giản không có cơ hội dập lửa”, - nhân chứng đã tận mắt chứng kiến cảnh khủng khiếp đó hồi tưởng lại.
Theo cụ Adam, đống đổ nát đã chặn một phần đường phố, sức gió đạt 150 km/h, đây là một cơn bão lửa thực sự. Ở trung tâm thành phố, nơi tốc độ gió đạt 200 km/h, có những người thực sự bay trên không và bị hút vào lửa. Những cột lửa đạt chiều cao 500 mét – trong nhiều ngày liền Dresden đã bị bao trùm trong lửa”, - cụ Adam nói.
Quang cảnh đống đổ nát. Ảnh từ tài liệu lưu trữ của Đức, năm 1945.
Quang cảnh đống đổ nát. Ảnh từ tài liệu lưu trữ của Đức, năm 1945.

Đợt tấn công thứ hai bắt đầu vào ngày 14 tháng 2. Tiếng còi báo động không còn hú nữa, chỉ có những quả bom rơi xuống thành phố.

“Chúng tôi đã ngồi dưới cây trên một đường phố, và bất ngờ một quả bom cháy đã rơi xuống đất cạnh tôi. Cha đã kịp che tất cả chúng tôi bằng một chiếc khăn ướt. Trên chăn đã xuất hiện lỗ thủng, những vùng da bị bỏng do lửa. Cứ năm đến mười mét có một cái gì đó bị cháy. Cả con đường biến thành một ngọn đuốc”, - cụ Christoph Adam nói tiếp.

Như những người bạn đã nói với Adam, tại khu phố Johannstadt, không quân Anh-Mỹ cố tình ném bom xuống các ngôi nhà còn lại sau vụ bắn phá đầu tiên. Kết quả là, trong khu phố này chỉ  còn lại những đống nổ nát. Trong ba đợt không kích, khoảng một triệu quả bom, chủ yếu là bom cháy, đã rơi xuống thành phố Dresden.

Nhà hát opera đổ nát. Ảnh từ tài liệu lưu trữ của Đức, năm 1945.
Nhà hát opera đổ nát. Ảnh từ tài liệu lưu trữ của Đức, năm 1945.

Gia đình Adam sống sót sau đợt ném bom thứ ba ở dưới tầng hầm của một người thân, sau đó họ rời khỏi thành phố trong đoàn xe tải chở tị nạn, và cuối cùng định cư tại một ký túc xá tị nạn ở Altenberg, nơi họ ở lại cho đến khi kết thúc chiến tranh.

Nổ súng khi mọi người chạy trốn

“Tôi đã nghe nói, sau mỗi đợt ném bom, họ đã nổ súng máy bắn vào những người đang chạy trốn, đó là một cuộc săn lùng thực sự. Bản thân tôi không chứng kiến điều này”, - cụ Adam tâm sự. - “Vị tướng phụ trách về thành phố Dresden cũng nói về điều này. Trong thời gian đợt bắn phá thứ hai, ông đã hiện diện dưới cây cầu Marienbrücke bên bờ sông Elbe ông đã nghe tiếng súng máy bắn vào những người đang chạy trốn khỏi Dresden.
Chiến lược “cuộc trả thù điên rồ”

Theo cụ Adam, mặc dù tổ tiên [người Đức] của ông đã bắt đầu chiến tranh, trận không kích đặc biệt này là không cần thiết từ quan điểm lịch sử. Khi đó Hồng quân Liên Xô đã đến gần Dresden khoảng 100km.

“Trong năm 1945, chúng tôi, những người dân ở Dresden, bất ngờ chứng kiến ​​vụ ném bom khủng khiếp nhằm vào dân thường không vũ trang. Đây là một kế hoạch chiến lược, nhưng, từ quan điểm quân sự thật vô nghĩa: cuộc tấn công không nhắm tới các mục tiêu quân sự, và ai cũng đã biết rằng, ở Dresden không có hầm tránh bom. Bộ Tư lệnh Không quân Đồng minh đã biết rõ về điều này. Nhưng, sau đợt tấn công đầu tiên đã có đợt thứ hai,rồi đợt thứ ba... và đây là trong điều kiện khi mọi người đang hiện diện trên các đường phố - theo tôi, đó là một tội ác”, - cụ Adam nói.
Các tàn tích của thành phố Dresden, bị tàn phá bởi cuộc không kích của Mỹ, năm 1945.
© Sputnik / George Homzor
Các tàn tích của thành phố Dresden, bị tàn phá bởi cuộc không kích của Mỹ, năm 1945.

Theo nhân chứng 90 tuổi, "chiến lược “trả thù điên rồ” của một nhà lãnh đạo quân sự đã trở thành cái cớ để ném bom xuống những người tị nạn khi đó đông đúc trên các đường phố Dresden, trong đó hàng ngàn dân thường đã chết".

“Đây là một hành động trả thù. Churchill ghét Đức vì người Đức đã ném bom xuống thành phố Coventry và bắn tên lửa vào Vương quốc Anh”, - cụ Adam nói.
Tha thứ cho nhau các tội ác chiến tranh
“Nhiều năm sau, tôi cùng với một phi công máy bay ném bom người Anh đi qua các đường phố Dresden được khôi phục vào thời điểm đó, và tôi có cảm giác rằng anh ta cảm thấy hối hận về cuộc chiến mà họ đã tiến hành để trả thù”, - cụ Adam nói tiếp. – “Chúng tôi đã bắt tay nhau”.

Christoph Adam thừa nhận rằng, đã có nhiều tội ác chiến tranh tương tự và không thể chỉ đổ lỗi cho người Anh, bởi vì người Đức cũng đã bắn tên lửa vào London.

“Chúng ta cần phải đánh dấu chấm hết cho tất cả điều này. Mọi người nên cố gắng làm như vậy. Chúng ta cần tha thứ cho nhau. Những người trẻ tuổi nên giúp người già vượt qua sự thù địch giữa các quốc gia. Để thảm kịch không xảy ra nữa với tôi và những cư dân khác của thành phố Dresden”, - nhân chứng đã từng chứng kiến cảnh khủng khiếp nói.