Widgets Magazine
14:17 19 Tháng Mười 2019
Simone Sistarelli i

Papping - điệu nhảy giúp chống lại bệnh Parkinson

© Ảnh : Simone Sistarelli
Sức khoẻ
URL rút ngắn
0 0
Theo dõi Sputnik trên

Đối với những người mắc bệnh Parkinson, cuộc sống hàng ngày là một vấn đề thực sự. Nếu bệnh nhân có thể lấy lại quyền kiểm soát cơ thể, họ có thể quên đi căn bệnh này, vui vẻ thực sự với cuộc sống. Điều này đã được thực hiện nhờ những bài học papping - một dự án độc đáo, đáng kinh ngạc do một người Ý trẻ tuổi sáng tạo ra.

Papping là một phong cách nhảy xuất hiện trong văn hóa hip hop vào những năm 70, nó dựa trên sự co, giãn cơ , tạo hiệu ứng giật mạnh trong cơ thể của vũ công. Giáo viên dạy nhảy Simone Sistarelli đã lập một dự án dựa trên ứng dụng cực kỳ đơn giản cho điệu nhảy này: Papping cho những người mắc bệnh Parkinson. Dự án được thành lập ở London vào năm 2015, cung cấp các buổi học miễn phí cho những người mắc bệnh Parkinson. Trong lớp học, bệnh nhân học cách giao tiếp với người khác theo nhịp điệu của điệu nhảy.

Từ London, dự án cũng lan tỏa đến Ý: các lớp học miễn phí được tổ chức tại Torino và Brescia, và nhu cầu về chúng rất cao, và để tiếp tục phát triển dự án, việc gây quỹ đã được triển khai. Bằng cách nào papping có thể giúp những người mắc bệnh Parkinson  tìm lại quyền kiểm soát cơ thể của họ? Sputnik đã thảo luận về điều này với tác giả của dự án, Simone Sistarelli.

Sputnik: Simone, bản chất của papping là gì?

- Đây là một điệu nhảy xuất hiện vào cuối những năm 70 ở California, một điệu nhảy mà Michael Jackson đã nghiên cứu, và đây là «điệu nhảy Robot» nổi tiếng. Nếu bạn thấy rằng một người đang di chuyển giật giật trong khi nhảy, thường thì điều này có nghĩa là anh ta sử dụng kỹ thuật papping. Điệu nhảy dựa trên sự co thắt đột ngột có chủ ý và thư giãn của các cơ, do đó tạo ra hiệu ứng của một cú sốc điện. Phong cách này trở nên phổ biến vào những năm 80 nhờ nhiều video âm nhạc và phim.

Sputnik: Làm thế nào bạn học được phong cách nhảy này?

- Tôi bắt đầu học nó ở Ý, tôi sinh ra từ đó. Tôi bắt đầu học nhảy từ năm 10 tuổi, tôi bắt đầu tập papping vào khoảng 12 tuổi. Sau đó, tôi bắt đầu làm việc với nhiều giáo viên khác nhau, thực tập tại các trường múa trên khắp nước Ý, sau đó, 8 năm trước, tôi chuyển đến London để học nhảy tại nhạc viện, nhưng vẫn tiếp tục  papping như một sở thích.

Sputnik: Làm thế nào bạn nảy ra ý tưởng dạy papping cho những người mắc bệnh Parkinson?

- Tôi bắt đầu dự án này vì nhiều lý do. Lúc đầu, tôi nghĩ, với tư cách là những người thực hiện điệu nhảy paping, chúng tôi lắc lư theo nhạc, còn những người mắc bệnh Parkinson rung lắc mà không có âm nhạc. Và tôi nghĩ rằng nếu những người này có thể điều chỉnh sự run rẩy của họ theo âm nhạc, thì họ sẽ nhảy rất tuyệt. Vì vậy, tôi đã nghĩ đến việc tạo ra một dự án.

Chúng ta đừng quên rằng những người mắc bệnh Parkinson bị kỳ thị xã hội, bởi vì ít ai biết về căn bệnh này, do đó xã hội cô lập họ. Papping là một điệu nhảy thú vị và hấp dẫn, nhờ Michael Jackson, mọi người biết về nó.

Văn hóa hip-hop dạy rằng chúng ta nên sử dụng mọi thứ chúng ta sở hữu để tạo lợi thế cho mình. Hip-hop nảy sinh nhờ những thanh thiếu niên từ vùng Bronx, mệt mỏi vì nghèo đói và tội phạm: và thay vì buông thõng tay xuống, họ bắt đầu hát về những rắc rối của mình, và vì thế biến những thất bại của họ thành những “sản phẩm” cực kỳ phổ biến và chinh phục cả thế giới.

Vì vậy, ý tưởng chính là biến điểm yếu của mình thành điểm mạnh, và đây là điều xảy ra với những người mắc bệnh Parkinson nhờ vào việc papping, ý nghĩa của nó chính là là rung lắc có chủ ý. Chúng tôi biến tiêu cực thành tích cực nhờ ngôn ngữ của điệu nhảy.

Sputnik: Bạn thấy kết quả gì ở những người mắc bệnh Parkinson nhờ điệu nhảy này?

- Có rất nhiều ưu điểm: trước hết, đây là sự chuyển đổi từ bệnh nhân thành học viên, bởi vì mọi người xung quanh và thậm chí chính họ cũng tự nhận mình là người bệnh uống thuốc cả ngày. Và tại các lớp học papping, bệnh của họ trở thành lý do để gặp nhau: ở đây họ không còn là bệnh nhân nữa, mà là học viên, họ lại nhớ rằng tất cả họ đơn giản chỉ là con người, ngoài ra, họ có thể giao tiếp với người khác và cảm thấy mình được cuốn hút tham gia vào xã hội.

Từ quan điểm tâm lý học, những người này tự khám phá ra mong muốn tìm hiểu điều gì đó mới lạ và lấy lại khả năng kiểm soát cơ thể của chính họ, và có nghĩa là làm chủ cuộc sống của chính họ. Tôi cố gắng "đo lường" những kết quả tích cực này từ quan điểm khoa học hơn, tôi đang tiến hành một nghiên cứu cùng với Đại học Hertfordshire ở Anh, và trong một vài năm nữa, chúng tôi hy vọng sẽ xuất bản báo cáo với kết quả nghiên cứu về chủ đề này. Tất cả các kết quả có thể được thống kê, phân tính, so sánh, cả với các sinh viên bình thường của tôi và với những người tham gia bài học chỉ một lần, khi tôi đến thành phố của họ. Đây là một chuyển đổi đơn giản, nhưng vô cùng hiệu quả.

Sputnik: Các lớp học có được thu phí không?

- Tất cả các lớp học đều miễn phí, vì chúng tôi không muốn thu lợi từ bệnh tật của người khác. Chúng tôi muốn có các nhà tài trợ. Tôi tiếp tục dạy khiêu vũ tại trường múa cho tất cả, và dự án này tôi đã không mở để kiếm tiền ở những người bệnh Parkinson.

Sputnik: Dự án xuất hiện ở London, nhưng bạn đi du lịch khắp thế giới. Papping cho những người bị Parkinson đã đến tận Ý?

- Tại Luân Đôn năm 2015, tôi tốt nghiệp nhạc viện và ở lại đây sinh sống. Sau khoảng ba năm, chúng tôi đã khởi động các khóa học hàng tuần ở Torino, đây là vào năm ngoái. Nhu cầu rất cao, đến nỗi thay vì một khóa học, chúng tôi buộc phải mở hai! Hiện tại, các khóa học của chúng tôi ở London được tài trợ bởi thị trưởng của thành phố. Khóa học kéo dài một tuần với hai lớp học ở Torino cũng miễn phí, nhưng để tiếp tục, chúng tôi đã bắt đầu gây quỹ. Tuần tới chúng tôi sẽ mở các khóa học hàng tuần miễn phí mới ở Bergamo.

Tôi đã dạy các lớp học ở New York tuần trước, tôi cũng đi du lịch rất nhiều vòng quanh Vương quốc Anh và đã đến Berlin nhiều lần. Tôi cố gắng đi du lịch nhiều nhất có thể, và muốn một ngày nào đó các khóa học Papping cho những người mắc bệnh Parkinson trở thành một thương hiệu toàn cầu và được tổ chức ở nhiều thành phố: đây là mục tiêu cuối cùng của tôi.