Widgets Magazine
03:42 12 Tháng Mười Một 2019
Giáo đường bị hủy hoại ở thành phố Aleppo, Syria

"Người đàn ông màu vàng" từ Aleppo kể về những ngày tháng bị phiến quân giam giữ

© Sputnik / Mikhail Voskresenskiy
Cận Đông
URL rút ngắn
10
Theo dõi Sputnik trên

ALEPPO (Sputnik) - Một cư dân của thành phố Aleppo Abu Zakkur của Syria đã 36 năm nay chỉ mặc quần áo màu vàng. Trong những năm qua, ông đã trở thành một trong những biểu tượng của thành phố, khách du lịch luôn tìm cách chụp ảnh với ông, còn những người dân địa phương thì bắt tay ông.

Thời chiến ông từng bị các chiến binh bắt và dụ dỗ đầu hàng, nhưng ông đã từ chối.

"Vì sao tôi mặc quần áo màu vàng ấy à? Tôi không nói đâu, đó là bí mật mà chỉ mình tôi biết. 47 kênh truyền hình từ khắp nơi trên thế giới đã quay tôi và mọi người đều muốn biết tại sao tôi mặc quần áo màu vàng, nhưng đó là bí mật. Chỉ có mình tôi như vậy, trên thế giới không còn có ai như tôi nữa”, - Abu Zakkur nói với các phóng viên Nga.

Giữa các ban công đơn điệu giống nhau trên đường phố, nơi “biểu tượng của Aleppo” cư ngụ, căn hộ của ông rất dễ nhận ra nhờ trên dây phới có các khăn mặt và những chiếc áo màu vàng sáng. Chính điều này đã được chiến binh lợi dụng khi chiếm khu vực này của Aleppo. Những kẻ khủng bố muốn Abu Zakkur phải chuyển sang hàng ngũ của mình và đã tra tấn ông.

"Các chiến binh bắt tôi làm tù binh, chúng đánh đập tôi trong sáu ngày, hành hạ tôi bằng mọi cách, làm gẫy răng của tôi. Họ nói rằng họ sẽ thả tôi nếu tôi đồng ý gia nhập hàng ngũ của họ, nhưng tôi đã từ chối. Sau những năm tháng này tôi đã trở thành điều gì đó lớn hơn chứ không chỉ đơn thuần là một công dân thành phố, tôi trở thành biểu tượng của Aleppo, nhiều người sẽ mất hy vọng nếu tôi đồng ý. Vì vậy, tôi dứt khoát quyết định rằng tôi sẽ ở lại với bạn bè và hàng xóm", - ông nói.

Abu Zakkur đã tìm cách trốn thoát. Sau khi biết về những gì mà ông từng phải trải qua, chủ một quán cà phê địa phương đã đổi tên quán để vinh danh anh. "Người đàn ông vàng" luôn là một vị khách được chào đón, ông được phục vụ miễn phí và không phải xếp hàng chờ đợi. Mặc dù vậy Zakkur ít khi lui tới quán, vì ông không muốn trở thành gánh nặng cho một người chủ hiếu khách.