19:26 21 Tháng Một 2018
Hà Nội+ 19°C
Matxcơva-2°C
    Google news screenshot

    Làm thế nào để lọc thông tin thất thiệt

    © Flickr/ Spencer E Holtaway
    Quan điểm-Ý kiến
    URL rút ngắn
    0 11

    Mới đây, người sử dụng Internet đã vội vã ném đá Alexander Kokorin và Pavel Mamaev vì có tin rằng, ở Monte Carlo, các cầu thủ này rầm rộ ăn mừng thất bại của đội tuyển quốc gia Nga tại UEFA EURO- 2016.

    Họ bị cáo buộc đã tiêu 250.000 € để đặt champagne đắt tiền như suối trong hộp đêm, dưới tiếng nhạc Quốc ca Nga và khói thuốc hookah.

    Và cho dù sau đó các cầu thủ này có thanh mình và giải thích bao nhiêu đi nữa, rằng không phải họ trả tiền cho hàng trăm chai rượu và dạ tiệc sang trọng ấy, mà là mấy đại gia Nga, nhưng mọi việc đã quá muộn. Các fan lên tiếng gay gắt chỉ trích họ, và các câu lạc bộ bóng đá "Zenith" và "Krasnodar" đã rút ra kết luận về hai người.

    Còn chuyện Kokorin và Mamaev có thể hành xử một cách thận trọng hơn (không phải là lần đầu tiên họ rơi vào trung tâm vụ bê bối), đặc biệt là sau trận đấu thất bại — thậm chí không được thảo luận đến.

    Nhưng mức độ giận dữ của các fan có thể sẽ hoàn toàn khác, nếu như đoạn video từ Monaco kèm theo lời giải thích rằng champagne dành cho các vị khách của câu lạc bộ, trong đó có các cầu thủ, là do người hâm mộ Nga giàu có trả tiền, chứ không phải là các thành viên đội tuyển quốc gia.

    Hoặc chúng ta hãy nhớ lại vụ "nữ lao công Gazprom" đã trở thành meme Internet chỉ trong vòng một ngày. Sau khi có tin rằng nữ nhân viên của công ty Gazprom bị trộm lấy từ xe hơi chiếc túi Dior giá ít nhất là 300.000 rúp, mạng xã hội tràn ngập những bức hình cắt dán ảnh với chú thích đầy ​​tức giận và hài hước: "Tôi cung muốn có chiếc túi Dior — hay là vào Gazprom làm lao công dọn dẹp?"

    Các thành viên tham gia mạng xã hội tranh cãi với nhau, người phụ nữ đó có làm việc tại "Gazprom" hay không, hay một người mẫu nào đó được đưa vào quân số công ty? Nếu có tên trong công ty dầu khí, tại sao lại là nữ lao công mà không phải là chức danh khác? (Lao công thì không được sang trọng cho lắm?) Chiếc túi xách Dior của cô là hàng xịn hay đồ nhái? Phải chăng đây là một chiến dịch làm mất uy tín "di sản quốc gia"?

    Cảnh sát cũng nhấn mạnh: "Trong hồ sơ vụ này không hề có chi tiết nào ghi nhận về chiếc túi đắt giá. Chúng tôi không hề biết từ đâu mà có thông tin như vậy, ai là người tung ra tin này." Nhưng đã quá muộn — câu chuyện về "cô nữ lao công có chiếc túi Dior" đã lan truyền khắp nơi.  

    Và còn biết bao nhiêu thông tin thất thiệt như vậy, khiến cho các đối tượng độc giả không còn có thể tin tưởng vô điều kiện tất cả mọi thứ nhìn thấy và nghe thấy xung quanh? Để rồi sau bỏ ra hàng tiếng đồng hồ để bàn tán, tức giận và cáo buộc!

    Đôi khi có những trường hợp rất nghiêm trọng, khi mà tin tức có vẻ khá trung thực, các tài liệu được cung cấp nhiều luận cứ, có những siêu liên hệ tích cực, thậm chí có ý kiến của những người được cho là chuyên gia.

    Gần đây, một trong số các thông tin kiểu đó là chuyện Vladimir Lenin có người em sinh đôi tên là Sergei.

    Người em Sergei này được cho là một người ăn chay, đa thê, buôn sáp ong và từng giúp đỡ anh trai của mình hoạt động cách mạng, sau đó bỏ trốn sang Mexico, giảng dạy môn "Các nguyên tắc Hồi giáo hóa chủ nghĩa cộng sản", là bạn của Lev Trotsky và Fidel Castro, rồi  qua đời ở Cuba năm 1965.

    Tin tức về Sergei Ilyich Ulyanov bắt đầu lan truyền trong các mạng xã hội, mặc dù có vẻ không đáng tin cậy cho lắm.

    Cuối tháng 5, báo Anh The Guardian đưa tin về cuộc điều tra 6 tháng về hoạt động của nhà báo Joseph Meyton.

    Tờ báo này đã xin lỗi độc giả vì đã đăng bài viết của tác giả tự do, hóa ra là thông tin không đáng tin cậy. Báo đã gỡ 13 bài viết của Joseph Meyton và chỉnh sửa một số bài khác của ông.

    Trong cuộc điều tra đã phân tích hơn 60 bài viết của tác giả The Guardian và phát hiện ra rằng trong đó có một số tin hoàn toàn bịa đặt.

    Meyton cũng đã sử dụng các nguồn không thuộc về ông ta — có những "nhân vật" thậm chí chưa bao giờ tiếp xúc với tác giả bài viết.

    The Guardian giải thích rằng lúc đầu Joseph Meyton đáp ứng tất cả các tiêu chuẩn yêu cầu về tác giả, và "rất khó để xác nhận tin giả".

    Nếu các thông tin như "người em ruột của Lenin" là vô hại, thì những tin thất thiệt chưa được xác minh khác lại đánh vào cảm xúc (và đôi khi đánh vào ví tiền của độc giả). Tốt hơn hết là nên tránh các tin như vậy.

    Ngày nay, khi các mạng xã hội đầy rẫy những bài viết của các "nhà báo công dân", khối lượng thông tin quá lớn so với chất lượng tiêu thụ, độc giả không có thời gian và mong muốn để xác minh thông tin.

    Do đó:

    1) Cách duy nhất để bảo vệ mình khỏi dòng tin thất thiệt là hạn chế đến mức tối thiểu các nguồn thông tin, chỉ giữ lại những nguồn tin cậy.

    2) Các nguồn thông tin đáng tin cậy của bạn có quyền sai lầm — đôi khi họ cũng có thể đưa tin giật gân, không đúng sự thật. Hãy cho phép bản thân hoài nghi, đừng vội vàng bình luận, lo lắng, tức giận.

    3) Trước tiên đừng tin, sau đó hãy kiểm tra, nếu có thời gian và mong muốn. Hoặc chờ cho đến khi những người khác làm điều đó.

    4) Và cuối cùng, hãy quyết định bạn sẽ tiếp tục sống với thông tin đó như thế nào: vội vã thảo luận, chia sẻ với bạn bè trên mạng xã hội, hoặc đơn giản là thư giãn bằng cách chuyển sang một cái gì đó dễ chịu hơn so với vụ bê bối, âm mưu và điều tra.

    Tin bài liên quan:

    "Chặn tàu ngầm của Putin": Truyền thông Anh rầm rộ đưa tin về vụ tàu ngầm Nga
    Truyền thông Bắc Triều Tiên khen Trump
    Truyền thông đưa tin về thời hạn bình thường hoá quan hệ Nga-Thổ Nhĩ Kỳ
    Tiêu chuẩn cộng đồngThảo luận
    Bình luận trên FacebookBình luận trên Sputnik