11:32 16 Tháng Bảy 2018
Đại hội đại biểu Nhân dân toàn quốc

Vì sao tại Nga và trên thế giới lại làm rối như vậy xung quanh kỳ họp Quốc hội Trung Quốc?

© AFP 2018 / Nicolas Asfouri
Quan điểm-Ý kiến
URL rút ngắn
Piotr Tsvetov
1 0 0

Hôm thứ Hai, ngày 5 tháng Ba, kỳ họp Quốc hội Trung Quốc (Đại hội đại biểu Nhân dân toàn quốc) khai mạc tại Bắc Kinh đã dấy lên sự quan tâm chưa từng thấy.

Mấy tuần nay, các phương tiện truyền thông quốc tế sôi nổi thảo luận vấn đề Quốc hội Trung Quốc sẽ đưa ra quyết định như thế nào. Hay nói đúng hơn, họ thảo luận câu hỏi mà lời đáp đã được biết trước: liệu Quốc hội có đưa ra sửa đổi Hiến pháp Trung Quốc, loại bỏ hạn chế chỉ được làm Chủ tịch Trung Quốc hai nhiệm kỳ hay không. Hội nghị Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc trước đó đã đưa ra quyết định như vậy, mà Đảng Cộng sản lãnh đạo tất cả mọi thứ ở Trung Quốc, nên không có nghi ngờ gì rằng các sửa đổi sẽ được thông qua.

Báo chí tự do từ các nước khác nhau làm rùm beng lên, đưa tin rằng Tập Cận Bình được cho là sẽ làm Chủ tịch Trung Quốc trọn đời. Các nhà tự do Nga cũng bắt đầu liên hệ những điều tương tự với V.V. Putin, người mà như chúng ta biết, đang tranh cử một nhiệm kỳ mới, sẽ cho phép ông đứng đầu nhà nước Nga sáu năm nữa. Báo chí tự do suy luận rằng nhà lãnh đạo Trung Quốc đang noi gương tổng thống Nga. Bất chấp trình độ học vấn của mình, có vẻ các nhà tự do Nga không biết rằng, từ lâu người Trung Quốc đã không còn theo gương Nga nữa.

Tuy nhiên, nếu chúng ta lấy ví dụ tương tự từ đời sống các nước xa Trung Quốc, có thể thấy rằng bất chấp các hạn chế hiến pháp, F.D. Roosevelt từng là tổng thống Mỹ ba nhiệm kỳ liên tiếp, François Mitterrand làm Tổng thống nước Pháp 14 năm liền, và người đương thời của chúng ta Angela Merkel đã bốn lần làm Thủ tướng Đức. Như vậy, rõ ràng là ở các nước mà rất ít ai nghi ngờ về trật tự dân chủ, các cử tri sẵn sàng chịu đựng trong một thời gian dài người đứng ở vị trí nhà nước cao nhất là các chính trị gia có thể đáp ứng một cách thích ứng, đầy đủ và cao tay trước các thách thức của thời đại.

Chính bản thân sự lựa chọn đối tượng tấn công là lãnh đạo các quốc gia khác nhau, mà theo ý kiến các phần tử Tự do, đã nắm quyền trong một thời gian dài, tự nó nói lên rất nhiều. Các nước đó là Nga, Trung Quốc, Belarus, Venezuela (dưới quyền Chavez). Tức là các nước mà các nhà lãnh đạo đang chiến đấu (và đạt được thành công trong nỗ lực này) cho độc lập, cho vai trò tích cực của đất nước của họ trên trường quốc tế, không chịu sống trong một thế giới đơn cực. Rõ ràng, ai đó muốn các nhà lãnh đạo quốc gia mạnh mẽ sẽ ít có cơ hội hơn để đưa kế hoạch của họ vào cuộc sống.

Đối với sự quan tâm của các nhà tự do chủ nghĩa "chân chính" về tôn trọng các chuẩn mực hiến pháp ở các nước khác, thì điều đó quả là khó tin.

Không cần phải là nhà tiên tri dự đoán rằng Tập Cận Bình có cơ hội lãnh đạo Trung Quốc sau năm 2023. Ông đưa ra một chương trình rất khó khăn, đầy tham vọng để đạt được "giấc mơ Trung Quốc". Bây giờ, khi mà ông ta được trao quyền lực và thời gian để thực hiện chương trình đó, trách nhiệm của ông đối với kết quả sẽ tăng lên gấp nhiều lần.

Từ khóa:
Trung Quốc
Tiêu chuẩn cộng đồngThảo luận
Bình luận trên FacebookBình luận trên Sputnik