01:12 18 Tháng Mười 2018
IL-22PP

"Gây nhiễu trên không". Máy bay Nga có khả năng "làm mù" và "gây choáng" cho đối phương

© Sputnik / Aleksey Kudenko
Quan điểm-Ý kiến
URL rút ngắn
Dmitry Shorkov
0 0 0

Quân đội của các quốc gia công nghệ tiên tiến ngày nay không thể làm gì nếu không có sự giúp đỡ của các vệ tinh quay quanh quỹ đạo.

Chúng cung cấp các kết nối, cho phép quan sát thời gian thực "bức tranh" từ chiến trường, định vị cho các máy bay chiến đấu, dẫn đường cho tên lửa hành trình đến mục tiêu. Vũ khí hiệu quả để tiêu diệt vệ tinh, hiện vẫn chưa xuất hiện. Tuy nhiên,  hoàn toàn có thể làm gián đoạn các kênh thông tin giữa "mặt đất — không gian — mặt đất". Để làm điều này, cần một chiếc máy bay đặc biệt. Chi tiết — trong tài liệu của "Sputnik".

Đặc điểm chính của tổ hợp hàng không như vậy là khả năng ảnh hưởng có chọn lọc các tín hiệu trong một tần số nhất định, mà không ảnh hưởng đến các tín hiệu khác. Nói cách khác, để ngăn chặn tín hiệu "ngoài hành tinh", mà không làm gián đoạn liên lạc "của quân ta". Nguyên tắc hoạt động của thiết bị loại này: bay lên bầu trời, quét tất cả các tín hiệu vô tuyến để xác định tần số mà tại đó các máy phát của đối phương đang hoạt động, lựa chọn dải tần quan trọng nhất và gây nhiễu. Nhiệm vụ là để phá vỡ các kênh liên lac, chứ  không phải làm hỏng các thiết bị gửi và nhận thông tin. Bên cạnh đó, chiếc máy bay — gây nhiễu có thể "thực hiện đối kháng điện tử", phát hiện và chiếm quyền điều khiển máy bay trinh sát tầm xa, kiểm soát hệ thống phòng không,  máy bay không người lái của đối phương, và ngăn chặn các tín hiệu vệ tinh. Một chiếc máy bay như vậy rất dễ bị phát hiện và là mồi ngon cho các máy bay tiêm kích và hệ thống phòng không kẻ địch. Nó phải được trang bị các thiết bị phức tạp để tự bảo vệ, làm phức tạp thêm việc phát hiện và dẫn đường. Nếu có đủ số lượng máy bay như vậy và sử dụng khéo léo, sẽ gây khó khăn nghiêm trọng cho đối thủ có công nghệ phát triển cao.

Bao nhiêu chiếc "máy bay — gây nhiễu"  có thể được coi là "đủ" cho các lực lượng vũ trang Nga? Theo chuyên gia quân sự, tổng biên tập tạp chí Arsenal của Tổ quốc, Viktor Murakhovsky, cho biết:

"… để chế áp tín hiệu vệ tinh của lực lượng kẻ thù tiềm năng chúng ta cần một phi đoàn cho mỗi Bộ chỉ huy chiến lược, đó là — bốn phi đoàn với 12 máy bay trong mỗi đơn vị".

Hiện tại, Không quân Nga có các máy bay Il-22PP (gây nhiễu) có khả năng thực hiện các nhiệm vụ đó. Chúng được dựa trên máy bay tình báo điện tử IL-20 (phiên bản quân sự của máy bay Il-18), trang bị nhiều bộ phận kích thước lớn ở hai bên, trong đó đặt các ăng ten. Hệ thống tác chiến điện tử EW thông thường của máy bay Il-22PP có khả năng hoạt động rất rộng rãi. Tuy nhiên, vấn đề ở bản thân chiếc máy bay. IL-20 cất cánh lần đầu vào năm 1968, sau nửa thế kỷ thời hạn hoạt động của cỗ máy gần như đã hết. Vì vậy, công nghiệp quốc phòng Nga đang suy nghĩ về các máy bay tác chiến điện tử hoàn toàn mới dựa trên "nền tảng" mới.

Máy bay Nga hiện đại nào có thể trở thành "nền tảng" như vậy? Câu hỏi vẫn đang để ngỏ. Có thể là máy bay dân sự Tu-214 hay vận tải quân sự Il-476 (phiên bản IL — 76hiện đại hóa sâu). Hoặc xem xét máy bay vận tải hạng trung IL-276 (hai động cơ phản lực, tải trọng — 12-20 tấn tùy thuộc vào phạm vi của chuyến bay, tốc độ — lên đến 870 km / h, trần bay — 12 km).

Trong cuộc phỏng vấn với Sputnik, chuyên gia trong lĩnh vực hàng không quân sự, Đại tá Makar Aksenenko nói:

"Trong thời Xô Viết, nền tảng các máy bay tác chiến điện tử là Il-18 (IL-20), An-12, thậm chí máy bay trực thăng Mi-10. Và bây giờ không có gì để đưa thiết bị EW vào. Các yêu cầu cho một chiếc máy bay như vậy là gì? Không gian đủ lớn để chứa các "giá kệ" với thiết bị, ăng-ten nội bộ và màn hình, thời gian hoat động lâu trên không trung để lảng vảng "ở khu vực" cần thiết. Tầm bayvà tốc độ ở đây không quan trọng lắm. Do đó, nền tảng này phải là một loại máy bay hạng trung tiết kiệm với động cơ cánh quạt hoặc turbo — gió. Nga có loại nào như vậy không? Có lúc họ nói về IL-114. Nhưng những máy này  có số lượng rất ít, và việc sản xuất hàng loạt vẫn chưa được tiếp tục. Bây giờ họ nói về IL-276. Nhưng nó vẫn còn trong giai đoạn phát triển.

Về số lượng cần thiết các máy bay chuyên môn hoá cao như vậy, việc tính toán "bốn phi đoàn với 12 máy bay mỗi phi đoàn", theo ý kiến ​​của tôi, là quá mức cần thiết. Ngay cả trong thời Xô Viết, khi được lên kế hoạch để chiến đấu trên một mặt trận rộng lớn, các máy bay như vậy trên cả nước không quá  ba chục chiếc. Bây giờ, nếu tính đến các hoạt động quân sự theo hướng cụ thể và khả năng chế tạo một máy bay gây nhiễu đa dụng, tôi nghĩ rằng số lượng cần ít hơn rất nhiều so với bốn mươi tám chiếc".

Trong mọi trường hợp, có một điều rõ ràng. Trong khi các "nền tảng bay" của máy bay tác chiến điện tử đang được  phát triển thì các "ông già" Il-22PP vẫn còn phải làm việc nhiều.

Từ khóa:
Il-276, IL-22, Il-20, IL-114, Viktor Murakhovsky, Makar Aksenenko, Liên bang Nga
Tiêu chuẩn cộng đồngThảo luận
Bình luận trên FacebookBình luận trên Sputnik