03:40 14 Tháng Mười Hai 2019
Chiến tranh Việt Nam năm 1966. Quân đội Mỹ sử dụng chất độc da cam

Bây giờ, ai chịu trách nhiệm về việc sử dụng chất độc da cam tại Việt Nam?

© AP Photo / Department of Defense
Quan điểm-Ý kiến
URL rút ngắn
Theo
11
Theo dõi Sputnik trên

James Springer, nhà báo người Anh làm việc tại các quốc gia Đông Nam Á, đã xuất bản một bài báo dài về số phận của những người tiếp xúc với chất độc da cam trong những năm Mỹ xâm lược, Piotr Tsvetov- nhà phân tích bình luận của Sputnik viết trong bài báo của mình.

Tại sao ông làm điều này năm mươi năm sau khi chất này được đưa ra sử dụng? “Vì nhiều thập kỷ sau khi xảy ra tội ác chiến tranh, trẻ em sinh ra vẫn tiếp tục phải chịu đựng”, - bài báo viết.

Chất làm rụng lá giết người

«Agent Orange»- chất độc màu da cam được tạo ra bởi công ty hóa chất Mỹ Monsanto như một chất làm rụng lá, với sự giúp đỡ của nó có thể thiêu trụi thảm thực vật trong rừng ở miền Nam Việt Nam và bằng cách đó làm lộ vị trí trú quân của du lích, những người chiến đấu chống lại bọn xâm lược Mỹ và tay sai đồng phạm Sài Gòn của chúng.

Như các kỹ sư của công ty sau này đã nói:“Chúng tôi muốn cứu các chàng trai Mỹ của chúng tôi”.

Nhưng trong thực tế, mọi thứ rất tồi tệ. Chất độc màu da cam gây tác dụng độc hại đối với những người ở những nơi bị rải thuốc. Và đây là hơn 40% lãnh thổ của tỉnh  Đồng nai, đó là một ví dụ. Tổng cộng, từ năm 1962 đến 1971, Không quân Hoa Kỳ đã phun 11 triệu gallon chất này. Người ta tin rằng Agent Orange đã giết chết hoặc tàn phá hủy hoại 400 nghìn lính Mỹ và hơn 4 triệu người Việt Nam. Chất độc màu da cam là nguyên nhân gây ung thư, tiểu đường và bệnh Parkinson ở nhiều cựu chiến binh Mỹ. Tại Việt Nam, ngoài những căn bệnh này, những thay đổi di truyền đã được ghi nhận ở trẻ em, thế hệ con và cháu của những người đã tiếp xúc với chất độc da cam. Cho đến nay, trẻ em sinh ra vẫn bị mù, điếc, với chân tay tàn tật.

Cần phải có trách nhiệm đối với việc gây tổn hại sức khỏe

Cựu chiến binh Mỹ bị ảnh hưởng bởi việc sử dụng chất độc màu da cam, mặc dù không phải ngay lập tức, bắt đầu nhận được bồi thường thiệt hại cho sức khỏe của họ. Từ năm 1991, lính bộ binh bắt đầu nhận được khoản bồi thường, và kể từ năm 2019, đến lượt phi công. Nhưng người Việt Nam không nhận được những khoản tiền bồi thường như vậy. Thay mặt cho  nạn nhân chất độc màu da cam tại Việt Nam, một vụ kiện đã được đệ trình lên Tòa án Tối cao Hoa Kỳ 15 năm trước, nhưng nó luôn bị từ chối, mặc dù theo các cuộc thăm dò dư luận, hơn một nửa số người Mỹ tin rằng các nhà sản xuất chất độc da cam, công ty Monsanto và những công ty  khác, cần  bồi thường cho công dân Việt Nam. Nhưng các công ty đã từ chối trả tiền bồi thường - rõ ràng, chẳng có tư bản nào muốn tự nguyện chia tiền!

Kể từ năm ngoái, tình hình đã thay đổi. Công ty Bayer đã mua lại Monsanto, công ty của Đức cũng sản xuất thuốc làm rụng lá, nhưng tuyên bố rằng sản phẩm của mình vô hại.

Tôi nghĩ sẽ khó đâm đơn kiện  công ty Đức hơn là  công ty Mỹ. Mặc dù chính phủ Tây Đức đã từng ủng hộ sự xâm lược của Mỹ đối với Việt Nam, nhưng chính thức thì Bayer không liên quan gì đến chất độc da cam.

Nhưng có một tòa án của lương tâm, nó sẽ không tha thứ cho các chính trị gia hay học giả trước tội ác chống lại loài người. Cần liên tục nhắc nhở về những tội ác khủng khiếp này, phải trừng trị. Chúng tôi đồng tình với những lời của nhà báo Anh "bởi vì những đứa trẻ được sinh ra nhiều thập kỷ sau tội ác chiến tranh  vẫn tiếp tục phải chịu đựng đau khổ".

Ý kiến trong bài viết là quan điểm của tác giả, không nhất thiết phản ánh quan điểm của Sputnik.