18:10 21 Tháng Mười 2020
Xã hội
URL rút ngắn
20
Theo dõi Sputnik trên

Hơn ba năm lang thang bằng xe hơi, đi qua 145 000 km và bỏ lại 66 quốc gia sau lưng mình – nữ du khách Irina Sidorenko 46 tuổi từ Moskva chia sẻ với Sputnik về chuyến đi ấn tượng của mình. Khi quyết định đi vòng quanh thế giới, cô đã mua một chiếc ô tô, nghỉ việc tại công ty bất động sản, đặt con chó Greta vào ghế hành khách và lên đường.

Ước mơ từ thời thơ ấu

“Tôi không biết có ai mà ít nhất một lần trong đời lại không nghĩ rằng thật tuyệt nếu chu du một chuyến vòng quanh thế giới - giọng nói của Irina vang lên qua điện thoại – hiện giờ cô đang ở Los Angeles: - Tôi đã mơ về chuyến du lịch này từ khi nhỏ. Nhưng trong một thời gian dài, tôi không có cơ hội nhìn thấy thế giới hay thậm chí đi nghỉ mát. Sau đó, tôi bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn và có ý thức hơn về việc đi du lịch vòng quanh thế giới. Tôi đã sẵn sàng thực hiện nó theo nhiều cách khác nhau - xin đi nhờ ô tô, đi máy bay hay tàu hỏa. Nhưng rốt cuộc tôi nhận ra rằng tôi muốn tự lái xe”.
Du khách Irina Sidorenko cùng con chó Greta ở Morocco
© Ảnh : From the personal archive of Irina Sidorenko
Du khách Irina Sidorenko cùng con chó Greta ở Morocco

Sau khi quyết định được đưa ra, Irina đã thi lấy bằng lái xe, mua xe hơi và bắt đầu thực hiện những chuyến đi thử nghiệm nhỏ với con chó Greta: đầu tiên ở khu vực ngoại ô Moskva, sau đó đến Crưm, Gruzia. Và sau chuyến đi Morocco, Irina nhận ra rằng cô và Greta đã sẵn sàng. Khoảng bốn tháng sau, tháng 5 năm 2017, hai vị du khách tạm biệt Moskva và lên đường.

Con chó Greta

“Đôi khi tôi nghĩ rằng Greta sinh ra để đi du lịch bằng ô tô. Nó  chịu đựng chuyến đi đường xa rất tốt. Có lẽ nó không biết một cuộc sống nào khác, bởi vì tôi đã đưa nó vào xe gần như từ khi mới sinh ra. Nó tin rằng đây là nhà của chúng tôi, nó bảo vệ chiếc xe và thích sống trong đó. Và Greta luôn lo lắng nếu nó chạy nhảy đâu đó trên bãi cỏ mà tôi khởi động xe. Nó lập tức chạy về, sợ tôi ra đi mà không mang nó đi theo. Hoặc nếu chúng tôi dừng lại lâu, nó có thể lo lắng, hồi hộp: Sao dừng ở đây lâu thế, đã đến lúc phải lên đường, hãy nổ máy đi”, – Irina nói.
Đoàn xe qua tỉnh Baluchistan, Pakistan
© Ảnh : From the personal archive of Irina Sidorenko
Đoàn xe qua tỉnh Baluchistan, Pakistan

Nhưng tất nhiên, Irina gặp không ít rắc rối trong chuyến đi. Mỗi quốc gia có yêu cầu riêng về giấy phép thú y, cần tuân thủ lịch tiêm phòng, mỗi quốc gia có những quy định riêng liên quan đến việc vận chuyển chó, đôi khi hơi bất ngờ. Ví dụ, ở Iran, khách du lịch bị đội tuần tra đường bộ chặn lại, yêu cầu bỏ Greta vào cốp xe, vì nước này cấm chở chó trong cabin. Tuy nhiên, cảnh sát viên tỏ ra thông cảm khi Irina cho anh ta thấy cốp xe chật ních đồ đạc, anh ta bảo giấu Greta dưới ghế. Nhưng ở Israel, cảnh sát không nhượng bộ và không cho Irina và con chó của cô đi qua bằng giấy chứng nhận thú y của Thổ Nhĩ Kỳ, vì vậy hai vị du khách phải quay lại và thay đổi lộ trình.

Con chó Greta ở đỉnh Passu, Pakistan
© Ảnh : From the personal archive of Irina Sidorenko
Con chó Greta ở đỉnh Passu, Pakistan
“Ở Los Angeles không có chỗ để tắm cho chó. Còn ở Châu Phi, có những quốc gia không chỉ không có cửa hàng thú cưng mà các siêu thị cũng không bán thức ăn cho chó - họ không hiểu đó là gì, vì không có văn hóa nuôi chó. Chúng tôi đã gặp điều này ở Ethiopia và Sudan. Tôi phải nấu đồ ăn cho Greta mỗi ngày” - Irina nói.

Tuy vậy, Irina thừa nhận rằng bất chấp mọi khó khăn, mang chó đi du lịch có nhiều ưu điểm hơn là bất lợi.

“Trong cuộc hành trình, chúng tôi đã học cách hiểu nhau bằng nửa lời nói, nửa cái liếc mắt, từ một cử chỉ nửa vời. Greta trở thành một người bạn gần gũi hơn với tôi” - Irina nói.

Chó Greta ở Nam Phi
© Ảnh : From the personal archive of Irina Sidorenko
Chó Greta ở Nam Phi

Cảm nhận tuyến đường bằng trực giác

“Hành trình của tôi dường như không theo kế hoạch do tôi vạch ra. Thông thường, những gì tôi dự định ban đầu hoàn toàn không diễn ra như tôi dự định, tuyến đường thay đổi hoàn toàn. Tôi cố gắng bám vào trực giác, làm theo cảm xúc bên trong của mình”, - Irina nói.

Theo cô, điều thường xảy ra là những nơi cô muốn đến hóa ra lại hoàn toàn không hấp dẫn đối, và ngược lại, nơi cô vô tình đến lại trở thành nơi dừng chân trong mấy ngày liền. Trong ba năm, Irina đã tích lũy được rất nhiều ấn tượng đến mức đủ viết nên một cuốn sách.

“Tôi nhớ khoảnh khắc khi đến Cape Town. Tôi nhớ khi mình ngồi trên Mũi Hảo Vọng và bật khóc. Đó là một sự kiện rất xúc động, bởi vì tôi đã đi du lịch khắp châu Phi, đến điểm cực xa. Con đường xuyên qua Tây Phi rất khó khăn. Thứ nhất, đây là nơi đường rất xấu, và thứ hai, có rất nhiều du khách nhiều kinh nghiệm mà tôi gặp trên đường hoài nghi về khả năng của tôi. Nhiều người cười, không tin rằng tôi có thể đi đến cuối cùng. Nhưng tôi đã đến đó. Vì vậy, đó là một chiến thắng riêng mà tôi đạt được”, – Irina nhớ lại.
Ghana (châu Phi). Đường sá đang xây dựng, du khách phải chạy xe trên đường đất
© Ảnh : Irina Sidorenko
Ghana (châu Phi). Đường sá đang xây dựng, du khách phải chạy xe trên đường đất

Một thành công lớn khác với Irina là đi qua Syria.

“Biên giới với Syria bị đóng cửa, nhưng đến thời điểm tôi ở Jordan, nó đã được mở ra”, - Irina nói.

Hoàn cảnh này thực sự giúp ích rất nhiều cho việc tiếp tục lộ trình theo kế hoạch, Syria là cách duy nhất để du khách đi từ châu Phi đến châu Á, vì Irina không thể đi theo con đường xuyên qua Ả Rập Xê Út – nước này không cho phụ nữ độc thân và chó nhập cảnh.

Du lịch qua Pakistan cũng rất khó khăn, vì Pakistan không cấp thị thực cho người nước ngoài vào nước thứ ba. Lãnh sự quán Pakistan ở Tehran đã thực hiện một ngoại lệ và cấp thị thực cho Irina, sau khi cô nộp đơn đến lần thứ ba.

Pakistan. Đỉnh Passu
© Ảnh : Irina Sidorenko
Pakistan. Đỉnh Passu
“Tuy nhiên, ở Pakistan, sự hộ tống khách du lịch được tổ chức rất rõ ràng. Sau khi tôi nhập cảnh, ngay lập tức có xe tuần tra tháp tùng đi theo tôi, cứ sau 20-30 km lại thay ca với nhau, trong ba ngày liền, cho đến khi tôi đến biên giới Ấn Độ. Bằng cách như vậy, Pakistan đảm bảo độ an toàn cao cho khách du lịch. Đất nước này có vẻ đẹp đáng kinh ngạc, là nơi thực sự đáng ghé thăm”, - Irina nói.
Cuộc sống sau khi chu du vòng quanh thế giới

Vào thời điểm chúng tôi liên lạc với Irina, cô đã trải qua khoảng 2/3 hành trình của mình. Khi di chuyển giữa các lục địa qua đại dương, chiếc xe của cô được gửi lên tàu thủy chở hàng. Còn cô và Greta thì đi máy bay. Từ Bắc Mỹ, Irina dự định đến đảo Tierra del Fuego - phần cực nam của Nam Mỹ, sau đó quay về lục địa của mình. Irina vẫn chưa quyết định sẽ qua Hàn Quốc hay Vladivostok.

Châu Phi. Gabon. Lần đầu tiên đến đường xích đạo
© Ảnh : Irina Sidorenko
Châu Phi. Gabon. Lần đầu tiên đến đường xích đạo

Trong suốt hành trình, Irina ghi chép về chuyến đi và đăng ảnh trên blog. Điều này một lần nữa thuyết phục Irina rằng nghề báo mà cô đã làm trong suốt 20 năm trước khi chuyển làm việc trong công ty bất động sản, thực sự là nghề nghiệp của cô. Nhưng một giấc mơ mới cũng đã xuất hiện - một ngôi nhà lớn để có thể đón tiếp du khách từ các quốc gia khác nhau. Và chắc chắn phải có một xưởng sửa xe hơi bên cạnh nhà.

Chúng tôi đề nghị Irina đưa ra lời khuyên cho tất cả những ai mơ ước được đi một chuyến đi vòng quanh thế giới nhưng chưa dám quyết định. Đây là những gì cô ấy nói:

“Tôi thực sự thích một lời khuyên mà tôi đọc được từ lâu trên Internet. Tôi không biết tác giả là ai, nhưng nghe có vẻ đơn giản: "Hãy bắt đầu!" Đây là điều duy nhất tôi có thể khuyên.”
Du khách Irina Sidorenko ở Châu Phi trong mùa mưa
© Ảnh : From the personal archive of Irina Sidorenko
Du khách Irina Sidorenko ở Châu Phi trong mùa mưa

Irina bắt đầu cuộc hành trình kéo dài ba năm của mình với một khoản tiền tiết kiệm nhỏ và hợp đồng báo chí cho các ấn phẩm khác nhau. Tuy nhiên, theo Irina, đây là ngân sách rất khiêm tốn, vì vậy cô thường ngủ trong xe hơi hoặc trong lều và nấu ăn trong bếp di động của mình, nhưng trên đường luôn có những người sẵn sàng giúp đỡ du khách. Do đó, điều chính yếu là quyết tâm, và mọi việc khác sẽ diễn ra - Irina nói.