15:01 18 Tháng Sáu 2021
Xã hội
URL rút ngắn
0 0
Theo dõi Sputnik trên

HÀ NỘI (Sputnik) - Chị Nguyễn Thị Bích Hường đề nghị tòa phúc thẩm tăng án với bị cáo Phong, truy cứu trách nhiệm của 2 công ty cho Phong thuê xe Mercedes và xem xét dấu hiệu tẩu tán tài sản.

Hơn 1 năm kể từ ngày xảy ra vụ việc tài xế thuê xe Mercedes đi gây tai nạn, khiến tài xế GrabBike không qua khỏi, còn nữ tiếp viên hàng không bị chấn thương phải nằm viện điều trị cả năm qua với tỉ lệ thương tật là 79%.

Hôm nay ngày 09/04, TAND TP.HCM xét xử phúc thẩm bị cáo Nguyễn Trần Hoàng Phong (33 tuổi, ngụ quận Gò Vấp) về tội Vi phạm quy định về tham gia giao thông đường bộ.

Trước đó 12/2020, TAND quận Phú Nhuận đã tuyên phạt Phong 7 năm 6 tháng tù, buộc bồi thường 1,4 tỷ đồng cho chị Nguyễn Thị Bích Hường (tiếp viên hàng không của Vietnam Airlines) và 477 triệu đồng cho gia đình ông Lê Mạnh Thường (tài xế Grab Bike đã tử vong).

Tuy nhiên sau bản án sơ thẩm, chị Hường kháng cáo toàn bộ bản án. Nguyên nhân dẫn đến quyết định này của chị Hường là do trong suốt quá trình phẫu thuật nhiều lần toàn bộ chi phí do gia đình tự chi trả. Cơ quan bảo hiểm xã hội nhận định Hường bị thương tật vĩnh viễn 79%. Đến giờ, chị vẫn chưa thể chắc chắn rằng chị có thể đi lại như trước kia hay không.

Nguyên nhân khiến chị Hường kháng cáo bản án đối với Nguyễn Trần Hoàng Phong - tài xế Mercedes gây tai nạn, theo chị Hường đây là hành vi "không có tình người". Thứ nhất, sau khi gây tai nạn, Phong bỏ đi khỏi hiện trường mà không quan tâm đến sự sống của nạn nhân. Thứ hai, từ thời điểm gây tai nạn đến ngày ra tòa, Phong và gia đình không có động thái bồi thường cho bị hại.

Không áp dụng tình tiết tăng nặng mà còn giảm nhẹ

Trong đơn kháng cáo, nữ tiếp viên hàng không cho rằng mức hình phạt mà tòa sơ thẩm đã tuyên là chưa phù hợp, chưa tương ứng với hành vi, hậu quả mà Phong đã gây ra.

Cụ thể, HĐXX cấp sơ thẩm nhận định sau khi gây tai nạn, Phong đã tự ý lén lút rời bỏ hiện trường và có một loạt hành vi liên tục về sau: Bỏ trốn tại các tình thành khác nhau, vứt bỏ sim điện thoại để tránh bị định vị... nhằm cản trở việc điều tra của cơ quan chức năng. Do đó, tòa sơ thẩm cho rằng cần áp dụng tình tiết định khung "Bỏ chạy để trốn tránh trách nhiệm".

Trong quá trình điều tra và tại tòa, bị cáo Phong xác định trước ngày xảy ra tai nạn, bị cáo có sử dụng ma túy và khi đầu thú, công an đã xét nghiệm cho bị cáo ra kết quả dương tính với ma túy. Vì vậy, HĐXX áp dụng thêm tình tiết định khung nữa là "Tham gia giao thông đường bộ trong tình trạng có sử dụng chất ma túy".

Tòa sơ thẩm không áp dụng tình tiết tăng nặng nào cho bị cáo. Còn về tình tiết giảm nhẹ, HĐXX cho rằng bị cáo có nhân thân tốt, chưa có tiền án, tiền sự, thành khẩn khai báo (nhưng chưa thật sự tỏ ra ăn năn, hối cãi, thể hiện qua việc sau khi gây tai nạn không có hành động bồi thường cho các bị hại), bị cáo đã đầu thú và gia đình Phong cũng đã bồi thường cho Trung tâm Quản lý hạ tầng kỹ thuật TP.HCM.

Do đó, HĐXX áp dụng Điểm s, Khoản 1, Khoản 2 Điều 51 Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi, bổ sung năm 2017) xem xét giảm nhẹ một phần hình phạt cho bị cáo. Đồng thời, bị cáo được miễn áp dụng hình phạt bổ sung.

Đòi công ty cho thuê xe bồi thường

Về phía chị Hường, TAND quận Phú Nhuận buộc bị cáo Phong phải bồi thường số tiền hơn 1,4 tỷ đồng là phù hợp. Tuy nhiên, bị hại cho rằng bản án sơ thẩm chỉ buộc mỗi bị cáo Phong bồi thường là chưa đúng.

Chị Hường cho biết việc giao chiếc Mercedes cho bị cáo sử dụng gây tai nạn còn liên quan đến Công ty TNHH TM du lịch vận tải Khang Gia (Công ty Khang Gia) và Công ty TNHH Fumita. Cụ thể, chiếc Mercedes mà Phong lái dẫn đến tai nạn là của ông Võ Văn Phúc cho Công ty Fumita thuê. Sau đó, Công ty Fumita lại cho Công ty Khang Gia thuê lại và Phong tiếp tục thuê từ công ty này.

Vì vậy, theo chị Hường, hai công ty này phải cùng có trách nhiệm liên đới bồi thường cho những tổn thất của 2 bị hại. Tại tòa sơ thẩm, đại diện Công ty Fumita cho biết họ chỉ thuê xe của ông Phúc qua lời nói vì 2 người có quan hệ cha con, không có hợp đồng cho thuê xe. Thế nhưng, trong hồ sơ vụ án lại có hợp đồng thuê xe giữa hai bên. Chị Hường đặt câu hỏi trong bản kháng cáo:

"Hợp đồng này có phải là ký 'giả tạo' sau khi tai nạn xảy ra để chứng minh có việc cho thuê xe giữa ông Phúc với Công ty Fumita hay không?”

Nhận định về trách nhiệm bồi thường, TAND quận Phú Nhuận cho rằng Công ty Khang Gia giao xe cho bị cáo Phong sử dụng thông qua hợp đồng cho thuê xe. Hợp đồng này được thiết lập trên cơ sở tự nguyện giữa các bên.

Quá trình Phong sử dụng xe gây tai nạn không có lỗi của người cho thuê xe và không có mối quan hệ nhân quả giữa việc Công ty Khang Gia cho thuê xe với việc bị cáo điều khiển xe gây thiệt hại cho các nạn nhân. Do đó, tòa không có cơ sở buộc công ty này phải liên đới chịu trách nhiệm với Phong.

Tòa không xem xét việc tẩu tán tài sản

Tại phiên tòa sơ thẩm trước đó, luật sư của bị hại chất vấn bị cáo về việc ký giấy tờ công chứng sang tên căn chung cư cho mẹ đẻ trong thời gian bị tạm giam. Thế nhưng lại không hề có trách nhiệm bồi thường nào đối với người bị hại.

Chị Hường cho rằng hành vi này nhằm mục đích tẩu tán tài sản để tránh né trách nhiệm bồi thường. Nữ tiếp viên hàng không phản đối việc tòa không áp dụng biện pháp cưỡng chế, kê biên căn hộ của bị cáo để đảm bảo việc thi hành án.

Tuy nhiên, trong bản án sơ thẩm, HĐXX xét thấy các bên liên quan có thể yêu cầu tòa án có thẩm quyền tuyên bố giao dịch dân sự trên là vô hiệu theo quy định của Bộ luật Dân sự 2015 khi xuất trình yêu cầu và chứng cứ. Sau đó đề nghị cơ quan thi hành án dân sự có thẩm quyền hoặc tòa án có thẩm quyền kê biên các tài sản thuộc quyền sở hữu của bị cáo để đảm bảo việc thi hành đối với phần bồi thường thiệt hại thực tế đã phát sinh.

Theo cập nhật mới nhất, do Luật sư bào chữa cho bị cáo Phong không có mặt tại tòa và bị cáo không đồng ý xét xử khi không có mặt luật sư, nên HĐXX quyết định dời ngày xét xử đến 22/04.