06:55 20 Tháng Mười Một 2019
 Tổng thống George Bush không thể mở cửa trong chuyến thăm cấp nhà nước tới Trung Quốc.

10 lỗi lầm lố bịch nhất của các tổng thống Mỹ

© AP Photo / Charles Dharapak
Hoa Kỳ
URL rút ngắn
10
Theo dõi Sputnik trên

Trở thành tổng thống của một quốc gia có nghĩa là phải có một số phẩm chất quan trọng. Một trong những phẩm chất quan trọng này là khả năng giao tiếp với mọi người.

Kỹ năng này rất quan trọng đối với tổng thống của bất kỳ quốc gia nào, và nếu chúng ta nói về một quốc gia như Hoa Kỳ, thì phẩm chất đó lại càng không thể thiếu, bởi vì tổng thống phải giao tiếp với một số lượng lớn người mỗi ngày, và mọi bước đi của ông ta trên sân khấu quốc tế đều nằm trong tầm ngắm của truyền thông thế giới. Tuy nhiên, trong lịch sử của Hoa Kỳ, đã xảy ra việc tổng thống lâm vào tình huống cực kỳ khó xử, nhất là khi đang ở trung tâm sự kiện.

Sputnik sẽ nói về 10 trường hợp như vậy của các tổng thống Mỹ.

1. George W. Bush và Thủ tướng Nhật Bản

Tổng thống là những người giống như chúng ta, và có những khi cơ thể của họ “giở trò” vào những thời điểm không phù hợp nhất.

Chẳng hạn, năm 1992, Tổng thống George Bush Bố đã bị nôn trong tiệc tối trực tiếp của Thủ tướng Nhật Bản Kiichi Miyazawa, sau đó, tổng thống Mỹ bất tỉnh ngã vào người bên cạnh. Đệ nhất phu nhân, người bảo vệ và thậm chí cả nhân viên mật vụ của Barbara Bush đã nhanh chóng đến giúp ông.

Vài phút sau, Bush tỉnh lại trong tiếng vỗ tay của những người có mặt trong tiệc tối. Ông xin lỗi và rời khỏi phòng.

2. Bill Clinton cắt tóc

Ngày 18 tháng 5 năm 1993, nhiều chuyến bay tại Sân bay Quốc tế Los Angeles bị hoãn lại.

Những sự chậm trễ này là do Tổng thống Bill Clinton đã cắt tóc trên chiếc Air Force One. Do chuyện này, hai trong số bốn đường băng của sân bay bị đóng cửa.

Bill Clinton
© AP Photo / Bebeto Matthews
Bill Clinton

3. George Bush và cánh cửa

Năm 2005, Tổng thống George Bush Con lâm vào một tình huống khó xử, vì không thể mở cửa trong chuyến thăm cấp nhà nước tới Trung Quốc.

Trong cuộc họp báo, phóng viên hỏi ông có vấn đề gì, bởi vì trong cuộc họp, tổng thống trông có vẻ buồn chán, và sau cuộc họp có vẻ như ông vội vã rời đi.

Bush nhanh chóng kết thúc buổi họp báo và vội vã ra cửa. Tuy nhiên, cánh cửa không mở được. Ông cố mở một lúc nhưng không mở được.

Sau đó, tổng thống ngượng ngùng thú nhận: "Tôi đã cố gắng chạy trốn. Nhưng rõ ràng là tôi không thành công." Nói rồi ông bước đến cánh cửa khác.

4. Tổng thống Andrew Johnson và Chúa Giêsu Kitô

Andrew Johnson trở thành tổng thống chỉ vì ông giữ chức phó tổng thống khi Lincoln bị giết.

Ông phải lãnh đạo một đất nước bị chia rẽ, mà hầu như không hồi phục sau cuộc Nội chiến.

Sự căng thẳng trong xã hội khi đó rất lớn, có những lo ngại rằng một cuộc nội chiến mới sắp nổ ra.

Vào thời điểm đó, bạo lực có tính phân biệt chủng tộc diễn ra ở mức cao. Nhiều người quan ngại không biết đất nước mà hàng triệu người nô lệ trước đây không được tự do sẽ đi về đâu.

Tổng thống có vẻ như không chú ý đến điều này. Andrew Johnson là một kẻ phân biệt chủng tộc, ông ta đổ lỗi cho tất cả mọi người xung quanh khi gặp vấn đề khó khăn.

Ông thường xuyên đụng độ với Quốc hội, có lần trong cuộc xung đột như vậy, ông đã kêu gọi xét xử các nghị sĩ. Có lần ông ta còn say và so sánh mình với Jesus Christ.

Năm 1867, Quốc hội đã thông qua đạo luật cấm Johnson cách chức các quan chức. Các nghị sĩ biết rằng Johnson sẽ vi phạm luật, họ muốn luận tội ông.

Kỳ vọng của họ đã được đáp ứng, và năm 1868 ông ta đã bị luận tội.

5. George Bush và Thủ tướng Tây Ban Nha

Năm 2001, George Bush Con đã thể hiện sự thiếu hiểu biết về ngôn ngữ Tây Ban Nha khi ông gọi nhầm Thủ tướng Tây Ban Nha Jose Maria Aznar là "con ngỗng".

Khi trả lời phỏng vấn truyền hình Tây Ban Nha, George Bush Con đã phát âm họ của ông Aznar là "Ansar", trong tiếng Tây Ban Nha có nghĩa là "con ngỗng".

Ngoài ra, ông còn mắc một sai lầm khác, gọi Thủ tướng là Tổng thống. Trong thực tế Tây Ban Nha là quốc gia chế độ quân chủ lập hiến: có vua, nhưng không có tổng thống.

6. Richard Nixon và đồng phục cận vệ

Tháng 1 năm 1970, Richard Nixon đã giới thiệu bộ đồng phục mới, nhằm thay thế đồng phục màu đen cho cơ quan an ninh bảo vệ Nhà Trắng trong các nghi lễ.

Ý tưởng về một bộ đồng phục mới được ông lấy cảm hứng từ châu Âu. Ông cũng muốn gây ấn tượng với Thủ tướng Anh Harold Wilson, người sẽ đến thăm chính thức Mỹ.

Kết quả là một bộ trang phục áo trắng cầu vai mạ vàng, quần đen, mũ nhọn màu đen và súng.

Đồng phục này không gây ấn tượng với bất cứ ai, và đã có những đánh giá cực kỳ xấu trên báo chí.

Có người viết rằng bộ đồng phục giống như người gác cổng, có người liên tưởng đến Đức quốc xã.

Bản thân đại diện cơ quan cận vệ cũng không vui mừng với đồng phục mới. Sau đó, đồng phục đã sớm được thay thế.

7. Cuộc thám hiểm đến tâm Trái đất

Những người theo thuyết Trái đất rỗng cho rằng bên trong hành tinh của chúng ta là một không gian trống. Và bên trong khoảng trống này tồn tại một nền văn minh tiên tiến, có mặt trời riêng, là nguyên nhân gây ra sự nóng lên toàn cầu.

Nền văn minh này đôi khi cũng đến Trái đất của chúng ta. Điều này giải thích vì sao có các UFO xuất hiện.

Những người theo lý thuyết này cho rằng có ba cách để vào bên trong Trái đất.

Một là đi qua một lỗ ở Bắc Cực. Thứ hai là qua một lỗ ở Nam Cực. Thứ ba là qua một lỗ trên dãy Hy Mã Lạp Sơn.

Một trong những người theo lý thuyết này là Tổng thống John Cleves Simms Con. Thậm chí ông ta còn lên kế hoạch một cuộc thám hiểm để tìm ra lỗ hổng ở Bắc Cực.

8. Sự bất tài của người phiên dịch cho Tỏng thống Jimmy Carter

Trong chuyến thăm cấp nhà nước tới Ba Lan năm 1977, Bộ Ngoại giao đã thuê một dịch giả tự do dịch các bài phát biểu của Tổng thống Carter sang tiếng Ba Lan.

Người dịch là Stephen Seymour, ông ta được trả 150 đô la một ngày. Thật không may, Seymour là một dịch giả không chuyên nghiệp.

Ông nhầm lẫn tiếng Nga với tiếng Ba Lan, sử dụng các thành ngữ Ba Lan từ lâu đã không còn được sử dụng và dịch sai các tuyên bố của Tổng thống Carter.

Kết quả là Hoa Kỳ trở thành đối tượng chế giễu và Nhà Trắng phải công bố lời xin lỗi chính thức.

Khi Carter nói đến việc rời Hoa Kỳ, Seymour tuyên bố rằng tổng thống đã đi khỏi Hoa Kỳ và sẽ không bao giờ quay trở lại.

Khi Carter ca ngợi Hiến pháp Ba Lan năm 1791, Seymour tuyên bố rằng Hiến pháp này đáng chế giễu.

Seymour cũng gọi Ba Lan là "quê hương của mười triệu người Mỹ" thay vì "đất nước của 6 triệu người Mỹ gốc Ba Lan".

Sau đó, hợp đồng với Seymour đã được xóa bỏ.

Jimmy Carter
© AP Photo / Harvey Georges
Jimmy Carter
9. Richard Nixon và nhà báo

Tổng thống Richard Nixon đã có quan hệ khó khăn với báo chí trong nhiệm kỳ của mình. Các nhà báo đã tìm cách phát hiện ra những hành động bẩn thỉu của Nixon, ông ta đã cấm họ và cố tước giấy phép.

Ông ta cũng đưa các phóng viên vào danh sách kẻ thù của mình và cho FBI tìm hiểu chi tiết về cuộc sống của họ, đặc biệt là tìm ra ai là người đồng tính.

Nixon có một danh sách 20 nhà báo có cuộc sống mà ông ta muốn hủy hoại.

Người đầu tiên trong số này là Jack Anderson, người đã viết về các vấn đề của Richard Nixon trong hơn 20 năm, rất lâu trước khi ông ta trở thành tổng thống.

Anderson thường công bố các tài liệu bí mật. Các hoạt động của nhà báo này khiến một số chính trị gia phải vào tù, một số người phải tự sát.

Anderson đã khiến cho Tổng thống Nixon giận dữ thực sự, sau khi nhà báo tiết lộ thông tin về cách Nixon khiến cho tình hình Chiến tranh Việt Nam xấu đi.

Nixon đã tìm đến cựu điệp viên CIA Howard Gant và cựu đặc vụ FBI Gordon Liddy. Ông gọi các đặc vụ là “thợ sửa ống nước”, vì họ đã sửa “các chỗ rò rỉ”, mà Anderson chính là “chỗ rò rỉ” đó.

Nixon muốn thoát khỏi Anderson.

Các đặc vụ đề xuất một số cách để giết Anderson, bao gồm thuốc độc, tai nạn giao thông, ma túy quá liều v.v.

Tuy nhiên, hai đặc vụ này sau đó đã nhận được công việc khác -  cài đặt các con bọ vào trụ sở của Đảng Dân chủ, dẫn đến vụ bê bối Watergate nổi tiếng, vì chuyện đó mà Nixon đã phải từ chức.

10. Richard Nixon và cần sa

Năm 1958, Richard Nixon là phó Tổng thống, chức vụ này không ngăn cản ông vận chuyển trái phép ma túy qua biên giới. Đặc biệt, điều này đã xảy ra tại sân bay New York.

Nixon gặp nhạc sĩ nhạc jazz và đại sứ của Bộ Ngoại giao Luis Armstrong đang xếp hàng chờ đợi tại hải quan tại sân bay.

Nhạc sĩ vừa trở về từ một chuyến lưu diễn quốc tế, và trong túi của ông ta có 1,4 kg cần sa.

Nixon bước đến gần nhạc sĩ và hỏi ông ta đang làm gì trong dòng người xếp hàng. Armstrong trả lời là vừa đi lưu diễn về và chờ xếp hàng làm thủ tục hải quan.

Nixon tuyên bố rằng các đại sứ không cần qua hải quan và phó Tổng thống sẽ sẵn sàng cầm chiếc vali của ông ta.

Cả hai đều đi qua cửa hải quan.

Vài năm sau, khi Nixon phát hiện ra sự thật, ông ta thốt lên: “Luis hút cần sa hay sao?!”

Từ khóa:
Hoa Kỳ, Richard Nixon, Bill Clinton, George Bush