23:20 22 Tháng Mười 2020
Cận Đông
URL rút ngắn
0 0
Theo dõi Sputnik trên

Ngày 30 tháng 9 đánh dấu 5 năm kể từ khi lực lượng vũ trang Nga bắt đầu hoạt động ở Syria. Nhân dịp này, phóng viên Sputnik đã phỏng vấn Tổng thống Syria Bashar al-Assad. Nhà lãnh đạo Syria cho biết liệu cuộc chiến ở đất nước ông đã kết thúc hay không, ông nhớ những khoảnh khắc hào hùng nào của người Nga phải được kể lại cho con cháu nghe.

Ông cũng chia sẻ tầm nhìn của mình về những lý do khiến tình hình ở Nagorno-Karabakh trở nên trầm trọng hơn, đánh giá triển vọng cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ và việc Donald Trump được đề cử giải Nobel Hòa bình. Ngoài ra, nhà lãnh đạo Syria trả lời câu hỏi về những thông tin mà ông biết về việc chính quyền Mỹ từng lên kế hoạch ám sát ông.

- Thưa ngài Tổng thống, cảm ơn ngài rất nhiều vì đã có cơ hội thực hiện cuộc phỏng vấn này vào những ngày kỷ niệm 5 năm chiến dịch quân sự Nga tại Syria. Năm năm sau, liệu ngài có thể nói rằng cuộc chiến ở Syria đã kết thúc?

- Chưa, chắc chắn là chưa kết thúc. Chừng nào những kẻ khủng bố còn chiếm một số khu vực trên lãnh thổ đất nước chúng tôi, phạm nhiều tội ác và giết người, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Và tôi nghĩ rằng, các thủ lĩnh khủng bố muốn để cuộc chiến vẫn tiếp tục trong một thời gian dài. Đây là ý kiến của chúng tôi. 

- Những khoảnh khắc hào hùng nào của người Nga mà ngài ghi nhớ và lưu giữ trong tim? Theo ngài, những khoảng khắc nào phải được kể lại cho con cháu nghe?

- Có rất nhiều khoảnh khắc hào hùng. Tất nhiên, tôi biết nhiều tấm gương về lòng dũng cảm. Ví dụ, các phi công quân sự, lực lượng không quân: các phi công Nga hàng ngày liều mạng, thực hiện những phi vụ oanh kích tiêu diệt khủng bố, một số máy bay đã bị bọn khủng bố bắn rơi. Nếu chúng ta nói về các sĩ quan Nga, thì họ vẫn hỗ trợ quân đội Syria không phải ở hậu phương, mà là ở tiền tuyến, và một số sĩ quan Nga đã anh dũng hy sinh. Vì vậy, một ngày nào đó tôi sẽ kể lại cho các cháu tôi nghe không chỉ về chủ nghĩa anh hùng, mà còn về những giá trị chung trong quân đội của hai nước chúng ta cùng nhau vun đắp mối quan hệ thắm tình anh em chiến đấu. Đó là các giá trị cao quý, lòng trung thành với mục tiêu, bảo vệ thường dân, bảo vệ người vô tội. Có rất nhiều điều tôi có thể nói về cuộc chiến này. 

- Bây giờ xin nói vài lời về các sự kiện hiện tại. Chúng tôi ở Nga đang theo dõi cuộc xung đột giữa Armenia và Azerbaijan. Và, tất nhiên, Thổ Nhĩ Kỳ đóng một vai trò trong đó. Trong những năm gần đây, Thổ Nhĩ Kỳ đã cố gắng tối đa hóa ảnh hưởng quốc tế của mình. Chúng tôi thấy rằng, Thổ Nhĩ Kỳ đang hiện diện ở Libya, can thiệp vào tình hình ở Syria, tranh chấp lãnh thổ với Hy Lạp, và bây giờ - hỗ trợ trực tiếp cho Azerbaijan. Ngài nghĩ gì về hành vi này của Thổ Nhĩ Kỳ và cá nhân Erdogan?

- Để tôi nói thẳng và rõ ràng một vài điều. Erdogan ủng hộ những kẻ khủng bố ở Syria, ủng hộ những kẻ khủng bố ở Libya, Erdogan là kẻ chủ mưu và khởi xướng cuộc xung đột gần đây ở Nagorno-Karabakh giữa Azerbaijan và Armenia. Vì vậy, nhìn chung, hành vi của ông ta là nguy hiểm. Vì các lý do khác nhau. Thứ nhất, vì hành vi của Erdogan phù hợp với đường lối của Tổ chức Anh em Hồi giáo, mà đây là một nhóm cực đoan, khủng bố. Thứ hai, ông ta phát động cuộc chiến ở nhiều khu vực khác nhau để đánh lạc hướng dư luận Thổ Nhĩ Kỳ khỏi các hành động của ông ta ở quê nhà, đặc biệt là sau khi có thông tin giật gân về mối quan hệ của ông ta với Nhà nước Hồi giáo (IS) ở Syria. Mọi người đều biết rằng, IS đã bán dầu thô của Syria thông qua Thổ Nhĩ Kỳ dưới sự che chở của Không quân Mỹ, và Thổ Nhĩ Kỳ đã tham gia vào việc buôn bán dầu. Đây là những mục tiêu của ông ấy, và các mục tiêu này là rất nguy hiểm. Liệu cộng đồng quốc tế có nên nhận thức được điều này hay không? Trên thực tế, hiện nay thuật ngữ "cộng đồng quốc tế" chỉ có nghĩa là một nhóm nhỏ các quốc gia - các cường quốc lớn và các nước giàu có. Trong nhóm này có những quốc gia có tầm ảnh hưởng trên chính trường. Đa số thành viên của “cộng đồng quốc tế” này là những người đồng phạm, đứng về phe Thổ Nhĩ Kỳ trong việc hỗ trợ khủng bố. Vì vậy, họ biết rõ Thổ Nhĩ Kỳ đang làm gì, họ thích những gì Thổ Nhĩ Kỳ đang làm, đối với các nước này Thổ Nhĩ Kỳ là công cụ để thực hiện chính sách của họ trong khu vực này, thực hiện ý tưởng của họ. Do đó, chúng tôi không thể trông chờ vào sự giúp đỡ của cộng đồng quốc tế. Đáng lẽ chúng tôi có thể dựa vào luật pháp quốc tế, nhưng hệ thống này không còn tồn tại nữa: không có cơ chế nào đảm bảo việc áp dụng luật này trên thực tế. Vì vậy, ở Syria chúng tôi phải dựa vào chính mình và sự giúp đỡ của bạn bè. 

- Nói về cuộc xung đột ở Nagorno-Karabakh, một số hãng tin đưa tin rằng, những kẻ khủng bố từ các nhóm trước đây đã từng tham chiến ở Syria đang được chuyển đến khu vực xung đột Armenia-Azerbaijan. Ngài có thể xác nhận thông tin này hay không?

- Chúng tôi chắc chắn có thể xác nhận điều này, nhưng không phải vì chúng tôi có bằng chứng. Đôi khi không có bằng chứng, nhưng có những dấu hiệu cho thấy điều này. Thổ Nhĩ Kỳ đã sử dụng những kẻ khủng bố từ các nước khác nhau ở Syria. Thổ Nhĩ Kỳ đã sử dụng các phương pháp tương tự ở Libya – ở đó họ cũng sử dụng những kẻ khủng bố từ Syria và có thể từ những quốc gia khác. Vì thế, không cần xem bằng chứng, chứng minh về thực tế là Thổ Nhĩ Kỳ sử dụng các phương pháp tương tự ở Nagorno-Karabakh, điều này rất có thể xảy ra, bởi vì, như tôi đã nói, chính Thổ Nhĩ Kỳ đã dẫn đến vấn đề này, gây ra xung đột này: đã khuyến khích nó. Thổ Nhĩ Kỳ muốn đạt được điều gì đó và sẽ sử dụng các phương pháp tương tự. Và chúng tôi có thể nói chắc rằng, họ đang sử dụng những kẻ khủng bố từ Syria và các quốc gia khác ở Nagorno-Karabakh. 

- Chắc là ngài cũng theo dõi chiến dịch tranh cử tổng thống Mỹ. Ngài có hy vọng rằng tân tổng thống Mỹ, bất kể ai thắng cử, sẽ xem xét lại chính sách trừng phạt Syria?

- Chúng ta thường chờ đợi từ các cuộc bầu cử ở Mỹ không phải là việc bầu ra tân tổng thống mà bầu ra người đứng đầu tập đoàn, bởi vì ở nước này có một hội đồng quản trị, và hội đồng quản trị này bao gồm các nhà vận động hành lang, các tập đoàn lớn như các ngân hàng, tập đoàn vũ khí và dầu mỏ, v.v. Tức là, trong cuộc bầu cử họ bầu ra người đứng đầu tập đoàn, và người này không có thẩm quyền xem xét lại bất kỳ quyết định nào, anh ta chỉ phải thực hiện các quyết định. Đây chính xác là những gì đã xảy ra với Trump sau khi ông chiếm được ghế tổng thống. 

- Trump từng là Giám đốc điều hành trong nhiều năm ...

- Đúng! Ông ấy vẫn như vậy. Trump đã có ý định tuân theo chính sách của riêng mình, thực thi các chính sách của mình, nhưng, ông gần như phải trả giá đắt cho ý định này: hãy nhớ chủ đề luận tội.

Nếu bạn muốn nói về việc thay đổi chính sách, hãy nhớ rằng, ở nước Mỹ có một ban giám đốc, và những người này không muốn thay đổi chính sách của mình. Người khác có thể giữ chức giám đốc điều hành, nhưng, bản thân hội đồng quản trị vẫn như cũ, vì vậy đừng mong đợi bất cứ điều gì.

- Thành phần “hội đồng quản trị” bao gồm những ai? Những người này là ai?

- Như tôi đã nói, hội đồng quản trị bao gồm các nhóm vận động hành lang làm những gì họ muốn, họ kiểm soát quốc hội và những cơ chế khác, bao gồm cả giới truyền thông, v.v. Tức là, hội đồng quản trị bao gồm các tập đoàn khác nhau hoạt động tại Hoa Kỳ vì lợi ích ích kỷ của riêng họ. 

- Trump đã hứa sẽ rút quân Mỹ khỏi Syria, nhưng, ông đã thất bại. Bây giờ ông được đề cử cho giải Nobel Hòa bình. Theo ngài, nếu Trump vẫn có thể đưa lính Mỹ trở về nhà, thì ông ta sẽ nhận được giải Nobel Hòa bình hay không?

- Nếu bạn muốn nói về những người xứng đáng được Nobel Hòa bình, thì phải nhớ rằng, hòa bình không chỉ là việc rút quân, mặc dù đây là một bước đi tốt và cần thiết. Hoà bình là các chính sách của bạn, hành vi của bạn. Chấm dứt việc chiếm đóng các vùng lãnh thổ, chấm dứt việc lật đổ các chính quyền chỉ vì họ không ủng hộ bạn, chấm dứt việc tạo ra hỗn loạn ở nhiều vùng khác nhau. Hòa bình là việc tuân thủ luật pháp quốc tế và Hiến chương Liên hợp quốc. Giải Nobel Hòa bình nên được trao cho những người làm như vậy. Obama đã nhận giải Nobel Hòa bình ngay sau khi được bầu làm tổng thống và chưa làm được gì cả. Có lẽ vào thời điểm đó thành tựu duy nhất của Obama là ông đã chuyển đến Nhà Trắng. Và ông đã được trao giải Nobel. Tôi nghĩ, Trump cũng có thể được trao tặng giải Nobel vì những thành tựu tương tự. Tôi không biết những thành tựu cụ thể, nhưng chắc chắn không phải vì những nỗ lực hòa bình. 

- Gần đây Trump đã tiết lộ rằng ông ấy đã từng lên kế hoạch ám sát ngài, nhưng người đứng đầu Lầu Năm Góc lúc đó là Mattis đã ngăn ông xúc tiến kế hoạch đó. Ngài đã biết về điều này không? Đã áp dụng những biện pháp nào không?

- Giết người là cách thức hoạt động của người Mỹ, họ làm như vậy suốt nhiều thập kỷ. Ở khắp mọi nơi, ở những ngóc ngách khác nhau trên thế giới. Hành vi này thật ra không có gì mới. Vì vậy, cần phải nhớ rằng, những kế hoạch như vậy luôn tồn tại vì nhiều lý do khác nhau. Và trong bối cảnh xung đột ở Syria, chúng tôi chờ đợi điều gì đó tương tự từ phía Mỹ. Họ xâm lược đất nước chúng tôi, họ hỗ trợ những kẻ khủng bố. Những hành vi như vậy là dễ dự đoán ngay cả nếu chúng tôi không có thông tin cụ thể. Những hành vi như vậy có thể được phòng ngừa, ngăn chặn bằng cách nào? Ở đây không nói về bất kỳ trường hợp hoặc kế hoạch cụ thể nào liên quan đến một người hoặc tổng thống, ở đây nói về cách thức hoạt động. Không có gì có thể ngăn cản Hoa Kỳ thực hiện những cuộc tấn công tàn bạo như vậy nếu không có sự cân bằng trong quan hệ quốc tế, trong đó Hoa Kỳ sẽ không thể trốn tránh trách nhiệm về tội ác của mình. Nếu không, Mỹ sẽ tiếp tục những hành vi như vậy, sẽ có ngày càng nhiều tội phạm ở các khu vực khác nhau, và không có gì ngăn cản được chúng.

- Ngài đã nói rằng, sự hiện diện của quân đội Mỹ và Thổ Nhĩ Kỳ ở Syria là bất hợp pháp. Ngài sẽ làm gì để chấm dứt sự hiện diện của họ?

- Đây là sự chiếm đóng quân sự. Trong tình huống này, chúng tôi cần phải làm hai điều: thứ nhất - loại bỏ cái cớ mà chúng sử dụng để chiếm đóng, tức là xóa bỏ nạn khủng bố, trong trường hợp này - "Nhà nước Hồi giáo". Hầu hết các nước trên thế giới đều biết rằng, IS do người Mỹ tạo ra và được Mỹ hỗ trợ. Hoa Kỳ giao cho chúng những nhiệm vụ tương tự như họ giao cho bất kỳ lực lượng nào khác của Mỹ. Chúng tôi cần phải loại bỏ cái cớ này, vì vậy việc tiêu diệt những kẻ khủng bố ở Syria là ưu tiên hàng đầu của chúng tôi. Nếu người Mỹ và người Thổ Nhĩ Kỳ không rời đi sau đó, cuộc phản kháng của người dân sẽ bắt đầu. Đây là con đường duy nhất. Các cuộc tranh luận hoặc luật pháp quốc tế không thể ép buộc họ rút khỏi Syria, vì luật quốc tế không tồn tại nữa. Không có phương tiện nào khác ngoài sự phản kháng, và đây là những gì đã từng xảy ra ở Iraq. Điều gì đã khiến người Mỹ rút khỏi Iraq vào năm 2007? Đây là kết quả của cuộc kháng chiến của nhân dân Iraq.