21:30 25 Tháng Tư 2018
Hà Nội+ 23°C
Matxcơva+ 14°C
    Bà Lê Hoàng Diệp Thảo

    Gửi Lê Hoàng Diệp Thảo: Bí mật đằng sau 49 ngày thiền định nhịn ăn và sự "hoang tưởng"

    © Ảnh: Ngô Trần Hải An/Trí thức trẻ
    Việt Nam
    URL rút ngắn
    0 10

    Đằng sau vụ việc của Trung Nguyên vốn không đơn giản như những gì hiển hiện. Tôi nghĩ vậy. Và mục đích của chị Thảo lên báo sẽ không chỉ đơn giản là kể chuyện tâm tình. Thiền định nhịn ăn 49 ngày đằng sau nó có lẽ còn vô vàn những điều chưa sáng tỏ khi mà người đàn ông của chị Thảo lựa chọn sự im lặng.

    Sai lầm lớn nhất của phụ nữ là luôn luôn cho rằng: "Nhờ mình mà chồng mình mới có được như ngày hôm nay!".

    Giả sử có như thế thật thì cũng đừng bao giờ để anh ta đọc được suy nghĩ đó trong đầu bạn. Hãy thể hiện ra cho anh ta thấy rằng bản thân anh ta mới chính là mấu chốt quan trọng nhất. Chính anh ta chứ không ai khác giúp anh ta vượt qua những ngày tháng cơ hàn và đạt được những gì mà anh ta mong muốn.

    Còn bạn, có thực sự quan trọng đến vậy trong trái tim anh ta không? Cũng chính anh ta là người hiểu nhất. Hãy để anh ta tự cảm nhận. Đừng bao giờ tự nói ra khi anh ta còn chưa khẳng định tầm quan trọng của bạn. Như vậy mới là khôn ngoan!

    Tin tôi đi, những người phụ nữ hay oang oang lên với chồng rằng: "Không có tôi, liệu anh có được như ngày hôm nay không?" thì sớm muộn gì cũng sẽ bị anh ta bỏ. Dù những gì bạn nói có thể không sai một từ! Chỉ là, bản tính của một người đàn ông không thích phải phụ thuộc vào ai đó để đạt được điều mà mình muốn, nhất là phải bấu víu vào người phụ nữ bên cạnh mình thì càng không. Anh ta sẽ chứng minh cho bạn thấy "không có cô, tôi vẫn rất ổn!". Và việc đầu tiên sẽ là đá bạn ra. 

    Bà Lê Hoàng Diệp Thảo: “49 ngày nhịn ăn đã cướp đi Đặng Lê Nguyên Vũ tuyệt vời của tôi”
    Bà Lê Hoàng Diệp Thảo: “49 ngày nhịn ăn đã cướp đi Đặng Lê Nguyên Vũ tuyệt vời của tôi”

    Đối với vợ chồng mà nói, luôn tồn tại một cảnh giới còn tồi tệ và kinh khủng hơn việc suốt ngày văng tục chửi bậy, đánh cãi chửi nhau. Đó chính là sự im lặng. Bởi đằng sau sự im lặng chính là những cơn sóng ngầm được nén xuống và chôn vùi bởi sự chấp nhận. Họ chấp nhận điều gì? Chấp nhận sự thật dù có nói ra, vấn đề cũng không khá lên, thậm chí còn tệ hại hơn. Chấp nhận rằng giữa hai người vốn dĩ không thể hiểu cho nhau bởi nhiều nguyên nhân, đến từ nhiều phía: Quan điểm sống, hoàn cảnh sống, mục đích sống… tất cả đã thay đổi theo thời gian. Bãi biển đã hóa nương dâu, tránh sao khỏi tình cảm nhạt nhòa?

    Tôi mới chỉ biết đến tiếng tăm, chưa từng gặp chứ nói gì đến việc có cơ hội được trò chuyện với anh Nguyên Vũ. Nhưng, qua những gì mà chị Thảo kể về chồng mình, tôi biết, anh Vũ không phải người tầm thường. Vấn đề khúc mắc chính là ở chỗ, bản thân chị Thảo cũng không hề biết rằng đã có vấn đề gì đó xảy ra với chồng mình. Chỉ biết, một ngày nọ, anh bỗng thay đổi và im lặng sau 49 ngày thiền định nhịn ăn. Chị càng chờ đợi, anh càng im lặng.

    Ở trong hoàn cảnh này, tôi biết, chị Thảo mới chính là người chịu nhiều giày vò nhất, bởi mọi thứ đều trở nên rối tung và không rõ ràng. Cảm giác đó thực sự rất khó chịu. Tôi không biết anh Vũ thế nào, chứ tôi thì thường nghĩ đến thiền khi tâm tư bất ổn. Khi không thể tìm cho mình một nơi để vỗ về, an ủi tâm hồn. Khi luôn sống trong cảm giác thất vọng, chán nản, hoang mang về cuộc sống. Một khi những cảm giác lo lắng, sợ hãi, thất vọng… đó không còn tồn tại, chính là lúc con người ta chẳng còn tham sân si, bỏ qua tất cả những mối ràng buộc trong cuộc đời này. Tâm hồn trở nên thanh sạch và nhẹ nhõm.

    Nếu chồng chị đã lựa chọn im lặng, chứng tỏ, anh ta có lý do riêng, và kể cả có nói ra thì cái kết này cũng không thể thay đổi. Tôi nghĩ, anh Vũ vốn cũng có sự cân nhắc nhưng xét thấy việc im lặng vẫn tốt hơn nên mới lựa chọn đó thôi. Chi bằng chị hãy buông bỏ. Đừng mong chờ nữa.

    Phụ nữ chúng ta cũng vậy. Đừng quá quan trọng hóa vai trò mình trong mắt chồng. Bởi vì, điều đó sẽ chỉ khiến chúng ta thêm thất vọng nếu cuộc hôn nhân đó đổ vỡ. Tất cả những gì mình đang làm, trước tiên hãy nghĩ rằng đó là cho mình, cho con mình. Đừng vội nghĩ, đó là làm vì chồng mình. Bởi vì, chồng mình tốt lên, bản thân mình và con mình cũng được hưởng lợi chứ không phải chỉ riêng anh ta cất cái lợi đó cho riêng anh ta. Đã là vợ chồng, tương trợ lẫn nhau là điều đương nhiên, không có gì là lạ lẫm cả. Chúng ta sống vì nhau nhưng hóa ra cuối cùng vẫn chính là vì bản thân đó thôi!

    Một lúc nào đó khi tất cả kết thúc, bạn chẳng thể hiểu nổi tại sao mới ngày nào còn yêu thương mặn nồng đến vậy mà giờ lại thành ra tồi tệ đến thế. Hãy nghĩ rằng, duyên nợ của hai người đến đây là chấm dứt rồi! Chấp nhận là lựa chọn cuối cùng để quên đi và bớt đau đớn!

    *Bài viết thể hiện quan điểm của tác giả

    Theo: Người Đưa Tin

    Tin bài liên quan:

    Màn trả thù "ngọt ngào" của bà Lê Hoàng Diệp Thảo
    Vì sự tồn vong của Trung Nguyên, bà Diệp Thảo muốn đối thoại thẳng thắn với ông Vũ
    Vắng bóng bà Lê Hoàng Diệp Thảo, Trung Nguyên làm ăn tốt hơn?
    Từ khóa:
    Trung Nguyên Coffee, Đặng Lê Nguyên Vũ, Lê Hoàng Diệp Thảo, Việt Nam
    Tiêu chuẩn cộng đồngThảo luận
    Bình luận trên FacebookBình luận trên Sputnik