Widgets Magazine
19:13 22 Tháng Mười 2019
Cựu Ngoại trưởng Tây Ban Nha Ana Palacio

Cựu Ngoại trưởng Tây Ban Nha: Đã thay đổi vai trò của Nga và Hoa Kỳ trên thế giới

© AP Photo / Keystone/Fabrice Coffrini
Thế giới
URL rút ngắn
0 0
Theo dõi Sputnik trên

MATXCƠVA (Sputnik) - Nga và Hoa Kỳ đã chuyển đổi vai trò trên vũ đài quốc tế: trong khi Washington biến thành nhân tố phá hoại trong chính trị thế giới, thì Matxcơva trở thành nhà tổ chức lãnh đạo - «hồng y xám». Ý kiến ​​này do cựu Ngoại trưởng Tây Ban Nha Ana Palacio nêu ra.

"Sau khi sáp nhập Crưm và bắt đầu chiến dịch ở Syria, Matxcơva bị nhiều người coi là «nhân tố phá hoại» trong nền chính trị thế giới, nhưng thời gian đã cho thấy Nga trở thành một cầu thủ có ảnh hưởng thực sự trên trường quốc tế", - cựu Ngoại trưởng nhận xét.

Việc Kiev ký vào «công thức Steinmeier» mở đường bình thường hóa tình hình ở Ukraina và khôi phục quan hệ Nga-phương Tây, và theo quan điểm của cựu Ngoại trưởng, là chiến thắng quan trọng của Matxcơva.  

"Đồng thời, Liên Hợp Quốc đang hoàn tất công việc thành lập Ủy ban chuyên trách về Hiến pháp mới của Syria, tương ứng với kế hoạch được đề xuất tại hội nghị hòa bình ở Nga năm 2018", - tác giả nhắc nhở.

Theo lời bà Palacio, ảnh hưởng ngày càng tăng của Matxcơva gắn với thực tế là Hoa Kỳ những năm gần đây đang mất đi vị thế thủ lĩnh trên vũ đài quốc tế. Bà cựu Ngoại trưởng dẫn ra ví dụ là tình huống với những cuộc tấn công các cơ sở dầu mỏ của Ả Rập Saudi: trong khi Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tung ra những đoạn tweet đầy chất hiếu chiến, thì Nga điềm tĩnh thể hiện mình là nhân tố bảo lãnh tiềm năng cho sự bình ổn trong khu vực.

"Vẫn như trước, cộng đồng thế giới coi Hoa Kỳ là cầu thủ địa chính trị chủ đạo bởi quen đánh giá theo sức mạnh chứ không xét đến mặt thiếu logic, - tác giả cựu Ngoại trưởng nêu ý kiến. Tuy nhiên Washington không cho thấy ý chí thủ lĩnh xứng đáng, đồng thời Hoa Kỳ đơn phương ra khỏi nhiều thỏa thuận quốc tế quan trọng, khiến tác động tiêu cực đến tình hình thế giới", - bà cựu Ngoại trưởng nhận xét.

Tác giả kết luận rằng với tư cách điều phối viên toàn cầu chủ chốt, châu Âu cần biết chính xác rằng nên huy động nỗ lực của mình vì cái gì.